Giới thiệu tiểu thuyết ngắn Năm Đó Thảo Nguyên Rợp Bóng Hoa

Tác giả: Năm Đó Thảo Nguyên Rợp Bóng Hoa
Trạng thái: Hoàn thành

TLDR: Một câu chuyện cảm hứng lịch sử đậm màu sắc sáng tạo, mang tinh thần dân tộc Việt và rất day dứt về tình người.

Lâu lâu rồi mình không giới thiệu tác phẩm của TNO. Hôm nay mang tới với mọi người một câu chuyên lấy cảm hứng từ cuộc chiến chống Nguyên Mông lần thứ 2 thời nhà Trần nhé.

Đây là một tiểu thuyết ngắn khoảng 16 ngàn chữ nên mình ngồi đọc một lèo trong một buổi tối hết luôn. Câu chuyện bắt đầu với Thiều, một thanh niên mới bước vào cuộc sống của người trưởng thành với chút lạc lối, mất định hướng của người trẻ tuổi. Trong một chuyến đi được tài trợ bởi chị gái, Thiều gặp lại một “cố nhân” và khám phá câu chuyện kiếp trước của mình trong mộng. Khi ấy, Thiều là một trong ba chỉ huy của Mật Vệ Quân – lực lượng bảo vệ hoàng gia – đang thực hiện nhiệm vụ mật ngay trước cuộc chiến chống Nguyên Mông lần thứ hai.

Cậu chuyện dần mở ra một cách khoan thai, tác giả hiểu rõ bạn ấy đang muốn kể một câu chuyện như thế nào. “Cố nhân” trong câu chuyện có điểm thu hút rất riêng – một tướng quân nhưng cũng là một pháp sư luôn đeo mặt nạ. Cùng với Thiều, độc giả sẽ dần hiểu được cuộc chiến bảo vệ đất nước không chỉ có con người mà còn có cả những lực lượng khác âm thầm hỗ trợ và bảo vệ.

Các chi tiết lịch sử trong câu chuyện mang lại được cảm giác chân thực. Chúng không được viết ra chỉ để thể hiện tác giả có tìm hiểu lịch sử mà còn tạo ra và hòa lẫn vào bối cảnh thời đại.

Mình rất thích cách tác giả xây dựng hình ảnh cánh đồng cỏ lau không chỉ như một phần của thiên nhiên mà còn là biểu tượng của sự đoàn kết và tinh thần bất khuất của người Việt. Biểu tượng thú vị này, đặt trong một khung cảnh hùng vĩ hòa quyện đặc điểm thiên nhiên cùng với cảnh hành động chiến đấu và phép thuật, thật sự đã tạo ấn tượng rất lớn với mình. Mình đã đọc nhiều tác phẩm xây dựng rất tốt bối cảnh Việt gần gũi, dễ mến, và mình hy vọng sẽ có nhiều cơ hội đọc được những tác phẩm mới có thể vẽ nên những bối cảnh hùng vĩ bao la, bởi thiên nhiên của chúng ta thật sự rất đa dạng.

Cách tác giả kết thúc câu chuyện cũng tròn vẹn, xứng đáng với khởi đầu của tác phẩm.

Tóm lại, đây là một câu chuyện cảm hứng lịch sử về sự dữ dội của chiến tranh, sự bất khuất của lòng yêu nước, được kể bằng một giọng kể có phần khoan thai, u buồn, và kết thúc trong cảm giác day dứt.

Mình thấy tác giả có ghi ở phần giới thiệu là tác phẩm này nằm trong một tuyển tập dường như cũng là cảm hứng lịch sử nên mình mong là sẽ sớm được đọc phần tiếp theo 😁

Đọc tại: https://truyennhaong.vn/…/trong-thoang-choc-nuoc-mat…

Giới thiệu tiểu thuyết Nhạn xa chen bóng cây tàn

Tác giả: Bách Huệ
Trạng thái: Đang sáng tác

TLDR; Nếu bạn đang tìm một chuyện tình làng quê thời Pháp thuộc, nơi tình yêu bị giam hãm bởi thân phận, nơi chính đương sự phải chậm rãi lần mò trong mớ cảm xúc cấm kỵ, được kể bằng giọng văn tinh tế và dễ chịu thì đây chính là câu chuyện dành cho bạn.

Con vua rồi lại làm vua

Con nhà kẻ khó mò cua tối ngày…

Câu chuyện bắt đầu bằng một câu ca dao, thân quen như truyện mình đọc hồi bé. Nhưng mà ca dao ấy mà, thường thì buồn lắm, thảm lắm. Thế là vừa mới bước vào câu chuyện, chưa cần đọc đến đoạn tiếp theo thì mình đã bắt đầu kỳ vọng về một chuyện tình đẹp đẽ mà da diết, nhất là khi cái tên kết thúc bởi một chữ “tàn”. Nhưng mà hình như mình có nhắc ở một bài viết khác, mình thuộc nhóm có sở thích đọc truyện để hành xác cho nên là oklah, tui dấn thân!

Chuyện tình này nói về Nhạn – một con ở trong nhà ông phú Tâm, và cậu ấm Đăng – con trai cả của ông phú. Éo le thay, nó bắt đầu bằng sự ra đi của ông nội cậu ấm, ông phú Bảo, và thằng hầu của ông ta, cha của Nhạn. Trong một lần bị giặc cướp tập kích, cha của Nhạn lao ra chắn hai viên đạn cho chủ nhưng đạn cũng đã găm vào tim cụ Bảo, vậy là hai con người cùng lần lượt ra đi. Ấy vậy mà vì cái lý lẽ đảo điên của gia chủ, lại thành ra là kẻ tớ làm liên luỵ chủ. Cuối cùng, “Hai người chết nhưng chỉ có một đám tang.”

Người lớn lý lẽ thế nào là việc của người lớn. Còn cậu Đăng sớm chiều vẫn được Nhạn chăm sóc, được học chữ của quân tử, thì cậu suy nghĩ thế nào lại là việc của cậu. Cậu biết, đứa ở nhà cậu vừa mất cha, nó oan ức, nó buồn thương, mà cậu thì hắn là áy náy nên muốn bù đắp cho nó. Hay còn gì khác? Ai mà biết được.

Nhưng mà cái ý tưởng bù đắp đó dẫn tới một thỉnh cầu mà cậu chẳng thể hiểu nổi. Cậu ấm nhà giàu việc gì cũng được hầu tận răng như cậu thì sao biết được nỗi lo của con ở, hiểu sao được cái nỗi sợ “trần sao âm vậy” – sợ rằng chết đi rồi vẫn phải làm con ở cho nhà cậu là cái lý gì?!

Nhưng rồi cậu vẫn giúp nó. Để rồi cậu cứ hết lần này đến lần khác thấy ánh sáng toả ra từ đôi mắt trong veo của nó, và cả những sợi tóc cứ lay động trong cõi lòng cậu.

Một trong những thế mạnh nổi bật của Bách Huệ là ngôn ngữ rất tinh tế. Từng câu chữ trải ra có thể mềm như lụa nhưng cũng có thể sắc như dao. Đằng sau những con chữ tinh tế, đôi khi còn dịu dàng đó lại là rất nhiều hiện thực phũ phàng và đau đớn. Tác giả rất biết tiết chế tình tiết và câu chữ, vừa cho độc giả cảm nhận được không khí của thời cuộc nhưng lại không nhấn chìm họ bằng những tiểu tiết mang tính thể hiện hơn là mang lại giá trị biểu đạt. Thế nên là truyện của Bách Huệ luôn rất dễ chịu và có thể khiến cho mình tự hỏi, còn ý nghĩa gì khác đằng sau những con chữ này không?

Nếu nói điểm mình thích nhất trong tiểu thuyết này cho đến giờ thì có lẽ đó chính là sự “kéo – đẩy” giữa các nhân vật. Nó không chỉ xuất hiện giữa cậu Đăng và Nhạn, mà còn giữa cậu Đăng và bà Liễu – mẹ cậu, giữa bà Liễu và bà Lan – mẹ Nhạn. Một cậu ấm, một bà lớn nhà giàu, một con ở: ngôn ngữ của họ rất khác nhau, nhưng mình vẫn dễ dàng nhận ra sự “ý tại ngôn ngoại” trong lời nói của họ – một cách nói chuyện rất Việt, rất xưa. Mà vì sao người ta lại cứ phải nói vòng, nói chệch với nhau như thế? Ấy là vì cái mối tình vẫn còn đang nảy nở giữa hai đứa trẻ kia, dù chúng còn chưa ý thức được, thì đã không qua nổi mắt của hai người mẹ đau đáu vì con rồi.

Lúc mình viết những dòng này thì truyện mới đăng tới chương 17, mình đoán là còn một con đường dài lắm. Nhưng mình thì không ngại khoe rằng mình là fan của Bách Huệ từ ngày tác giả xuất hiện tại TNO với truyện ngắn “Hỏi ý trời”. Vậy nên là gặp truyện nào mình sẽ đọc truyện đó, ít nhất là để hiểu sơ sơ tác giả đang viết gì. Chứ mà nói đọc xong hết tất cả thì còn tuỳ cơ duyên. Lắm khi nhiều chuyện xen vào, chỉ mới kịp bắt đầu mà chưa kịp kết thúc.

Tóm lại, đây là một câu chuyện tình ngây thơ mà lại cấm kỵ, bối cảnh làng quê thời kỳ giao thoa giữa Nho học và Tây học cũng được khắc hoạ rất khéo léo. Nếu bạn có hứng thú với thời kỳ cận đại, với chuyện tình bi kịch, mình cá là bạn sẽ không bị thất vọng với tiểu thuyết này đâu.

Nếu bạn đã đọc Nhạn xa chen bóng cây tàn thì chia sẻ cảm nghĩ với mình nhé!

Đọc tại: https://truyennhaong.vn/tac-pham/nhan-xa-chen-bong-cay-tan

Giới thiệu tiểu thuyết Nho và An

TIỂU THUYẾT NGẮN “NHO VÀ AN”

Tác giả: soribe

Đọc tại: https://truyennhaong.vn/tac-pham/nho-va-an

Trạng thái: Đã hoàn thành

Giới thiệu

Thích một ai đó là một cảm giác tôi chưa từng trải qua, nhưng khi nó đến, tôi biết nó là gì.
Tôi cảm nhận được Diễm An giật thót mình, em nhìn xuống, và nhận ra ngón út của chúng tôi đang đặt lên nhau.

—-

Mình thường không đọc truyện LGBTQ+ nhưng nếu gặp một câu chuyện đủ thú vị thì mình vẫn sẽ tò mò. Hôm nay mình gặp tiểu thuyết ngắn có tên “Nho và An” và quả thật là đã có một bất ngờ nho nhỏ với câu chuyện này.

Câu chuyện có mười chương, tổng cộng khoảng 30k chữ. Chuyện kể về Nho và An – hai cô gái lớn lên bên nhau từ khi còn nhỏ. An đi du học và tưởng như tình bạn khăng khít thuở bé đã không còn như xưa sau nhiều năm xa cách. Nhưng khi An trở về trong một chuyến thăm nhà và chủ động tới gặp Nho, tình bạn của họ vẫn rất thân thiết, hay là còn pha trộn thêm những cảm xúc khác? Sự thân thiết, cảm xúc của họ được tích luỹ qua nhiều năm rồi dần nhen nhóm khi gặp lại. Nếu dùng từ gì đó để miêu tả tình cảm đó thì mình đoán sẽ là nhẹ nhàng, thiết tha, dai dẳng.

Câu chuyện ở đây không chỉ nói về tình cảm của hai người con gái mà còn có cả sự yêu thương, thấu hiểu giữa những thành viên trong gia đình. Dù là bố mẹ Nho với những kỳ vọng, với những bao bọc có những khi gây ngột ngạt cho đứa con gái duy nhất; hay là của bố và anh trai An với đứa em út được yêu thương. Giọng kể của tác giả nhẹ nhàng như thể mọi thứ nghiễm nhiên là như thế, nhưng cái cách họ kỳ vọng, giận nhau, thương nhau rồi làm hoà với nhau vẫn rất đáng để cho ta ngẫm nghĩ lại trong một lúc yên tĩnh nào đó.

Giọng văn của tác giả rất dịu dàng, nhỏ nhẹ như giọng nói của những cô gái Nam bộ. Tác giả chọn lọc tình tiết để triển khai khéo, không ham nhiều làm câu chuyện thêm rối. Bạn ấy không tham tả nhưng vẫn nhanh chóng vẽ nên chân dung và tính cách của nhân vật một cách chân thực như cách Nho hay mang theo kẹo để cho tụi nhỏ, hay như những câu thoại pha tiếng Pháp của An đúng như thói quen một du học sinh lâu năm. Cách dựng thoại cực tự nhiên cũng là một điểm cộng lớn đối với mình.

Mình đọc một lèo mười chương khá nhanh, rất dễ chịu. Nếu độc giả nào muốn tìm kiếm một câu chuyện dịu dàng, không nặng nề mà vẫn lưu lại những điểm nhấn trong lòng thì có thể thử lựa chọn tiểu thuyết ngắn này nhé.

Giới thiệu tiểu thuyết dị biến

Chà! Hôm nay mời bạn đổi món sang tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, phản địa đàng cùng mình nhé!

Hơn một trăm năm nữa, con người làm chủ được rất nhiều công nghệ và tìm ra những giải pháp cho nhiều vấn nạn của loài người ngày nay như xung đột sắc tộc, chiến tranh, tội phạm, kỳ thị… bằng cách đồng nhất giới tính và diện mạo của tất cả mọi người. Điều đó khiến xã hội ổn định hơn, yên bình hơn và khiến cho con người ta hạnh phúc hơn. Người ta gọi thời kỳ này là “Đồng Nhất”.

Đây là bối cảnh chung của tiểu thuyết Dị Biến của tác giả June P.

Có kha khá khác biệt với tưởng tượng chung về thế giới phản địa đàng đó nhỉ? Và chẳng giống với những tưởng tượng của chúng ta ngày nay về thế giới tương lai. Vậy thì mình có thể chờ đợi gì ở câu chuyện này nhỉ? Mình sẽ đọc tiếp để tìm ra câu trả lời.

Trong phạm vi chương 1 mà mình đọc (vào lúc 12h đêm và mắt đã díu lại -__-) thì có một số điểm cộng đã giữ cho mình tỉnh táo để đọc hết (khá là dài đó)

Khi đọc một vài đoạn đầu thì mình cảm thấy nó có chút quen thuộc, và khi 1984 của George Orwell xuất hiện thì mình đã “À!” lên trong đầu một tiếng không được nhỏ nhẹ cho lắm 😁 Nói như thế nào nhỉ? Mình có thể thấy sự ảnh hưởng của George Orwell lên tác giả, nhưng bạn ấy cũng có những lý giải riêng về thế giới phản địa đàng rất có hệ thống, khá toàn diện và cũng chi tiết.

Những phát minh công nghệ về việc sử dụng, điều khiển và chuyển hoá thông tin được tác giả thể hiện thông qua những hành động của nhân vật một cách khá mượt mà. Mình không có cảm giác là bạn ấy đang cố thể hiện một thế giới tương lai tân tiến, mình cảm thấy mình có thể hiểu được thế giới đó. Có lẽ vì mình là dân CNTT nên sẽ dễ đồng cảm với điểm này.

Tác giả đặt ra hai mặt của vấn đề trong một xã hội đồng nhất khá thú vị: người dân nói rằng họ vui hơn, nhưng bên dưới lớp vỏ bọc đó họ thật sự cảm nhận được gì thì từ bên ngoài khó mà nhận ra được.

Mình thích sự hoài cổ của nhân vật chính với những cuốn sách cũng như việc nhân vật ý thức được rằng khác biệt không phải là điều tốt trong một xã hội đồng nhất khi mọi người gần như là giống hệt nhau (dù nó không bị ngăn cấm).

Mình cũng ấn tượng với việc nhân vật nghiên cứu về lịch sử thời kỳ tiền Đồng Nhất. Sau rất nhiều va chạm trong công việc và cuộc sống để hiểu ra rằng lịch sử là một phần quan trọng trong mọi tiến trình phát triển thì mình khá là có hứng thú với việc tác giả sẽ khai thác phần “lịch sử” này ra sao. Mình tin đây sẽ là một trong những nội dung chính của tác phẩm (dù mới đọc xong chương 1 hahaha)

Truyện này là mình vô tình va phải khi lướt qua các đầu truyện tham dự Cuộc thi Liên Hoàn của nhà Ong. Một điểm cộng là tác giả nói đã viết xong nội dung và đang biên tập lại, độ dài cũng khá dễ thở – 24 chương. Lưu ý: số chữ trong một chương khá dài đó.

Mình sẽ cập nhật những bài viết tiếp theo khi theo dõi bộ truyện.

Dị biến: https://truyennhaong.vn/tac-pham/di-bien