Review truyện ngắn Cây đa

“Dù ta không phải là kẻ thích chõ cành chỉa lá vào chuyện người khác lắm nhưng để một kẻ bốn kiếp liền cứ chết mãi ở gốc cây của mình thì cũng không phải là phẩm tính hay.”

Dù tác giả đã bắt được mình ngay từ câu thứ hai của đoạn mở đầu nhưng đây chắc chắn là một trong những câu ấn tượng để lại ấn tượng sâu đậm nhất cho mình.

Cây đa đã đã hơn 800 tuổi, chứng kiến kiến bao kiếp người, bao đổi thay của cuộc đời theo năm tháng. Nhưng cá biệt là cây đa này cũng chứng kiến tới 5 lần chuyển kiếp, 6 kiếp người của cùng một kẻ, tới mức nó cảm thấy dường như nó mới là kẻ bị ám. Thật là ngược đời! Và cho tới cuối câu chuyện thì ta cũng hiểu được vì sao cây đa và cái gã ám nó lại có mối duyên kỳ lạ như vậy.

Điều đầu tiên phải khen là tác giả nhân hóa cây đa quá tốt, chính xác và rất duyên dáng. Cứ nhìn những cụm mà bạn ấy dùng mà xem “bị bọn nước mưa đè đầu cưỡi cổ, bị lũ ong bướm vờn trêu”, “bao năm chịu hun khói hương ta nghe đã mỏi cành héo lá”, “ta liền chột dạ dùng rễ cây thăm dò một phen”… Tác giả làm cho mình thật sự tin câu chuyện được kể bởi một cây đa chứ không phải là một con người cố thể hiện mình là cái cây. Bạn ấy dùng tất cả các bộ phận của cái cây để mô tả môi trường, những tương tác của Đa với thiên nhiên, với con người một cách tự nhiên như thể chúng ta vẫn dùng chân tay, tai mắt hàng ngày.

Tiếp theo đó nữa là Đa của tác giả rất hài hước! Mình và TNO đã tìm kiếm những tác phẩm hài hước khá lâu rồi và đây cũng là một trong những khía cạnh rất khó của sáng tác. Viết như thế nào để người ta phải bật cười nhưng lại không có cảm giác là có ai đó đang thò tay ra cù lét để bắt mình cười theo phản ứng sinh lý của cơ thể. Khó lắm! Bản thân việc cây Đa 800 tuổi cảm thấy nó bị một con người ám thay vì chiều ngược lại đã là một tiền đề trái khoáy tuyệt vời để dẫn dắt cả câu chuyện, nhưng tác giả còn làm được hơn thế. Bạn ấy dùng tư duy của cái cây để nhìn nhận những hành động lạ lùng của con người, chẳng hạn như cúng gà cho một cái cây bao năm chỉ sống nhờ đất và nước, hay việc cây đa bị ám ảnh bởi sấm sét sau một sai lầm trong quá khứ. Cái giọng văn vừa tưng tửng, không đa sầu đa cảm nhưng lại rất “lo lắng, thu vén” khiến cho cây đa trở thành một hình tượng sống động và cuốn hút. Cách vận dụng ngôn ngữ hàng ngày thời xưa ở đúng lúc đúng chỗ lại tiếp tục dặm thêm sự duyên dáng cho câu chuyện.

Cuối cùng, tác giả đã lồng ghép sự dân dã của người Việt, sự thăng trầm của lịch sử, những triết lý và tập tục của cả ngàn năm được thể hiện một cách rất khéo léo. Ta bắt gặp những truyền thuyết về tâm linh như quỷ dẫn đường từ Âm phủ; tục thờ cúng, cung phụng thánh thần của người dân, biến chuyển của nhân gian qua những lần ngôi chùa bị đốt, qua khói lửa chiến tranh. Những câu thoại rất tự nhiên, rất “cũ” và đúng hoàn cảnh như “ngươi tội to lắm”, “Ối làng nước ôi…”, “Ô hay…” “Ngài thương con với” rất thân quen và cũng rất xưa cũ.

Nếu dùng ba từ để tổng kết lại câu chuyện này thì hẳn mình sẽ dùng “thân thuộc”, “vui vẻ” và “thú vị”.

Cây đa – https://truyennhaong.vn/doc-truyen/cay-da

Review truyện ngắn Tò he của ông điên

Mình chưa bao giờ có một con tò he. Vậy nên khi đã lớn rồi, nêu như có gặp một hàng tò he nào đó, mình vẫn sẽ đứng lại và ngắm nghía vài giây rồi mới bước tiếp. Vài giây ấy là để hồi tưởng lại cái cảm giác ước ao có được một con tò he khi còn bé. Câu chuyện này ngay từ đầu đã chạm tới mình vì lẽ đó.

Tò he là sợi dây ràng buộc giữa Lan và ông nội. Đó là giấc mơ về tuổi thơ rực rỡ, đầy sắc màu đã bị tước mất cùng sự ra đi của cha mẹ. Đó cũng là những sắc màu quý giá mà lẽ ra Lan đã có thể có, nhưng cuộc đời lắm mất mát của hai ông cháu, những lời dèm pha của những đứa trẻ có cuộc sống no đủ, đã tạo ra khoảng cách quá lớn giữa họ. Chúng lấy đi khả năng nhìn nhận màu sắc của Lan, để rồi trong mắt cô chỉ còn là một cuộc đời ảm đạm, sự ảm đạm theo cô tới khi trưởng thành.

Lan gần như chẳng thể hiện tình cảm gì khi nhắc tới ông nội, nhưng cô ấy lại nắm rõ thói quen của ông khi làm tò he: cách những ngón tay chậm rãi tạo ra những dáng hình sống động; thói quen vừa làm tò he, vừa lo cho cuộc sống của cô… Từng ký ức như những giọt nước chậm rãi nhỏ vào lòng, lấp đầy cảm xúc của một kẻ lạc lối và trống rỗng, cho tới khi lồng ngực trở nên chật chội và chẳng thể chứa chấp nổi những giọt lòng từ đâu ùa về.

Não bộ con người không chỉ nhớ những tri thức và sự kiện, nó còn nhớ cả cảm giác chạm vào thứ gì đó, một mùi vị thân quen nào đó – gọi là trí nhớ giác quan. Một cái chạm vào lớp vỏ khô cứng, một nụ vị giác cảm nhận được cái vị nhạt nhẽo của bột gạo pha phẩm màu. Tất cả tụ lại thành một giọt nước cuối cùng, trút vào chiếc ly đã đầy ứ của Lan, phá vỡ ranh giới mong manh mà lý trí và kìm nén kết thành, ứa ra thành những giọt nước mắt.

Và cô ấy được giải thoát.

Mình thích sự dồn nén, mình thích cái đầu lạnh mà tác giả và Lan đã cố gắng duy trì xuyên suốt câu chuyện, và mình thích cái cách bóng khí bị châm vỡ chỉ trong một tích tắc. Đời người hẳn ai chẳng từng có một lần dồn nén như vậy. Khó chịu lắm, nhưng khoánh khắc tất cả nhẹ bẫng đi bởi sự giải thoát hẳn cũng là một trong những phút giây đáng nhớ nhất của kiếp người.

Tò he của ông điên – https://truyennhaong.vn/tac-pham/to-he-cua-ong-dien