Review truyện ngắn Rối bóng
Hôm nay mình mới lại chạm vào Trăm Năm Một Bước Hải Hà để đọc nốt Rối bóng – truyện ngắn của tác giả Tân Thời.
Mình nhớ là khi Hải Hà mới ra mắt thì có rất nhiều bạn đã review truyện ngắn này và có khá nhiều ý kiến trầm trồ về plot twist mà tác giả cài cắm. Khi mà mình đến rất là muộn so với cuộc chơi thì hẳn là phải nghĩ ra một cái gì đó lạ lạ một chút, nếu không thì đôi khi lại chỉ nhắc lại những điều các reviewer đã nhắc đến, nhàm chán lắm. Vậy hôm nay xin được mạn phép bê công việc chính của mình vào bài cảm nhận – Rối bóng dưới góc nhìn của một Product Manager.
Góc nhìn của bài viết hoàn toàn đến từ khía cạnh kinh doanh, công việc nên nó không có sự lãng mạn và nghệ thuật. Mình đang phân tích với con mắt rất trần tục và hơi “con buôn” – những chi tiết mà tác giả thể hiện được dời sang một “vũ trụ” khác để xây dựng góc nhìn này. Vậy nên có thể bài phân tích này sẽ gây khó chịu cho một số bạn tìm kiếm một bài review đậm chất nghệ thuật nhé.
OK vào bài nào.
Trong nửa đầu câu chuyện khi mà Tấm và mẹ Đồng xuất hiện qua cảnh mời khách, dệt vải, têm trầu và sau đó là sự chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng cho cuộc gặp đầu tiên với đức Kim thượng, có một ý nghĩ cứ lảng vảng trong đầu mình – hẳn là Tân Thời nên đi làm marketing. Mình cũng không rõ tác giả làm nghề gì, nhưng đường đi nước bước của mẹ Đồng, theo con mắt của mình, là một kế hoạch marketing hoàn hảo.
Từ việc mời khách tới chơi nhà, tạo ra danh tiếng được đồn khắp gần xa về một cô Tấm vừa đẹp người, đẹp nết, lại đa tài: biết têm trầu, biết dệt vải, mà lại còn được học hành. Mình cá là đi trên đường, túm một người lại hỏi, có khi sẽ có kha khá người nói “à! tôi có nghe về cô ấy”. Rồi những người thân cận xung quanh Kim thượng cũng biết về cô Tấm, về một tài nữ mà hẳn là sẽ rất xứng đôi với đức Vua. Vậy là chiến lược bước xây dựng nhận diện thương hiệu đã thành công.
Thế rồi một ngày kia, khi đức Kim thượng thật sự đi qua chốn này mà gặp cô thôn nữ hái dâu đẹp như tiên nữ, lại có cốt cách thanh cao, ngượng ngùng mà lại ngưỡng mộ từ xa – đức lang quân nào mà không mê luyến?!
Khi đọc đến đoạn này, mình không khỏi nghĩ: đây chẳng phải là moment of truth cực kỳ sâu sắc và xúc động mà các chiến lược marketing vẫn thường hướng tới à?! Thông tin về một sản phẩm nào đó đã vang vọng xa gần, nhưng không đủ để khách hàng chú ý tới. Nhưng vào khoảnh khắc sản phẩm đó xuất hiện trước mặt lần đầu tiên, những phong thanh trước kia lập tức được tập trung lại cùng với cả một trải nghiệm mà khách hàng chưa bao giờ từng thấy, và thế là họ nói: tôi muốn!
Tấm được đưa vào cung, trở thành phu nhân quyền quý đúng như cách mà nàng đã được định vị. Và rồi nàng gặp Hoàng hậu. Và đột nhiên, câu chuyện mở ra theo cách mà có lẽ không độc giả nào ngờ tới. Thì ra Hoàng hậu cũng đã từng được mẹ Đồng rèn giũa.
Ồ! Đến chỗ này thì mình không thể không thốt lên một tiếng. Mẹ Đồng từng có một sản phẩm hoàn hảo – bản thân bà – vừa có dung mạo lại có tài hoa, là phối ngẫu trời ban cho đức Vua. Nhưng chẳng may, vì một tai nạn mà bà bị huỷ dung nhan, và sản phẩm hoàn hảo đã không còn hoàn hảo nữa. Mẹ Đồng có một nỗi ám ảnh – tạo ra một người phụ nữ hoàn hảo. Vậy là bà tìm kiếm những cô gái có tiềm năng để bồi dưỡng họ từ dung nhan, chải chuốt cho tới tài năng và cả thiện tâm.
Nhưng có một điều mà có lẽ mẹ Đồng không hiểu được, một điều mà chúng ta vẫn thường nhắc tới: làm gì cũng phải có thiên thời – địa lợi – nhân hoà. Bản thân bà là một người may mắn khi có dung mạo, được sinh ra trong gia đình quyền quý để được học hành, có được tài năng xuất chúng. Nhưng chính bà rồi cũng vì con tạo xoay vần mà đánh mất đi dung mạo đó thôi?! Khi bà tìm thấy Hoàng hậu, và cả Tấm sau này, họ luôn thiếu một thứ gì đó – một vách ngăn họ chạm tới sự hoàn hảo mà bà từng có, dù cho bà có bỏ nhiều công bồi dưỡng.
Mẹ Đồng giống như một nhà khởi nghiệp đã từng may mắn làm ra được sản phẩm đầu tiên thành công một cách hoàn hảo, nhưng nó lại lụi tàn quá nhanh. Rồi sau đó, bà miệt mại tạo ra những bản sao khác nhưng bởi giờ đây vận may đã không còn, mọi bản sao đều không hoàn chỉnh. Trong thực tế, có khá nhiều trường hợp khởi nghiệp như vậy. Đôi khi, ai đó thành công bởi họ có một ý tưởng tốt, có một đội ngũ giỏi, và cả sự may mắn bởi thị trường ở ngay thời điểm họ xuất hiện đang tạo ra những điều kiện phù hợp để họ thành công. Nhưng cùng là ý tưởng đó, đội ngũ đó, ở một thời điểm khác, do đã đánh mất thời điểm vàng, lại không thể thành công được nữa cho dù đội ngũ lần này còn nhiều kinh nghiệm hơn.
Ấy là để nói, thành công nào cũng cần được trân trọng và gìn giữ, bởi chẳng biết lần sau ta có chạm tới thành công tương đương nữa hay không.
Chà! Đọc đến đây thì có thể sẽ có bạn cảm thấy vì sao những con người, những người phụ nữ tài mạo song toàn qua lời lẽ của mình lại biến thành những sản phẩm vô tri vô giác, vì sao lại coi thường họ như vậy. Thì mình xin khẳng định là mình không coi thường họ nhé. Đây đơn giản là một phép liên tưởng lớn mà mình có được khi đọc câu chuyện mà thôi.
Và mặc dù dường như mình đã tiết lộ rất nhiều nội dung của Rối bóng thì cũng cần nói thêm, đây không phải là toàn bộ câu chuyện. Còn khá nhiều điểm hay ho mà tác giả giấu trong những câu chữ nhưng mình sẽ không liệt kê hết, vì như thế thì đâu còn gì để tò mò nữa đâu?!
—
Truyện ngắn Rối bóng (sách Trăm năm một bước hải hà)- https://truyennhaong.vn/san-pham/TNMBHH