Kể chuyện Negroni – Chơi đàn

Hồi bé mình được bố mẹ cho học đàn ở nhà văn hóa thành phố. Hồi đó còn chưa đến năm 2000, mình hoàn toàn không biết ở chỗ nào có đàn piano. Thế nhưng mà cô giáo dạy mình thì là sinh viên của trường Cao đẳng nghệ thuật Quân Đội nên mình được dạy chơi piano cổ điển trên mấy cây organ 5 octave. Mà đàn thời đó thì không phải cây nào cũng có pedal, thế là mình học chơi Für Elise chỉ bằng tay 😬

Học đàn được khoảng 5 năm thì mình dừng vì phải học, sau đó thì chuyển xuống Hà Nội. Đàn vẫn mang theo dù nhà lúc đó cũng không khá giả gì. Cơ mà được vài năm thì đàn hỏng và mình không còn tập được nữa.

Việc không thể tập đàn liên tục là một trong những tiếc nuối của mình trong hành trình trưởng thành. Hơn mười năm sau khi đã đi làm và có tiền dư giả một chút thì mình mới tìm mua đàn một lần nữa. Cơ mà lúc này thì cuộc sống hàng ngày bận rộn đến mức chẳng còn thời gian và tâm trí để nghĩ đến việc đi học lại nữa. Thế là cây đàn cũng chỉ để thỉnh thoảng mổ cò dăm ba giai điệu còn nhớ được thôi.

Cho tới khi viết xong Negroni thì tình trạng vẫn y nguyên như vậy: mình có một cây piano điện tử ở nhà, bỏ không cho bụi phủ rồi lâu lâu mới lau dọn tính tang được vài nốt. Thế nên miêu tả về việc chơi đàn trong bản thảo của Negroni cho tới tuần trước vẫn rất là “chơi bằng tay” và hoàn toàn không có tâm thái của một người chơi nhạc. Trong một đoạn được thiết kế để thể hiện sự rạn vỡ của Thư ngay cả trong “đam mê”, mình viết như thế này:

Hẹn anh tới tận chiều tối mà thời gian vẫn còn nhiều, tôi quyết định xuống nhà chơi đàn một lát. Nhưng tôi cứ mãi chơi lỗi, tiếng đàn cũng khô khốc, vô hồn. Cũng may là nhóm khách buổi trưa đã đi, trong quán chẳng còn mấy người để bị tôi đuổi đi bởi tiếng đàn tồi tệ.
– Dạo này cô làm sao mà có vẻ bị xuống tay thế.
Phong vừa ngậm pick trong miệng, lúng búng nói với tôi. Cây guitar điện treo trước bụng anh ấy đung đưa sau khi vừa được choàng qua cổ. Chiều nay ban nhạc có buổi tập trong quán, anh ấy luôn là người tới sớm nhất.
– Em cũng không biết nữa, dạo này tinh thần bất ổn quá.
Anh ấy đặt tay lên vai tôi, an ủi.
– Ờ. Anh thỉnh thoảng cũng bị mất mood, đàn như dở. Một thời gian sẽ hết.
Tôi đã nhận thấy việc chơi đàn bị ảnh hưởng từ vài tuần gần đây, cũng chủ động giảm tần suất luyện tập để tinh thần thả lỏng một chút. Nhưng lần nào chạm vào đàn cũng dở tệ, tôi có phần tức giận với chính mình.

Tự mình đọc cũng thấy nó không ổn cả về trạng thái và kỹ thuật về đàn. Nhưng mà sửa như thế nào thì mình không nghĩ ra được, vậy nên chấp nhận ở mức đó.

Trong một diễn biến khác. Tầm này cuối năm ngoái, mình vô tình bắt gặp một cây piano cơ bị vứt chỏng chơ ở khu tập kết rác và có một bác nhân viên tạp vụ ở làng chơi đàn rất điệu nghệ. Cái cảm giác tự mình cũng biết là mắt mình sáng lên, vừa tò mò vừa háo hức ra hỏi han xem có thể xin về được không đến mức chồng mình gần như là sẵn sàng vác luôn về, làm mình biết là mình phải tập đàn lại thôi. Ây vậy mà sau khi vác được đàn về, mình lại cắm mặt vào công việc cho tới 2 tuần trước mình mới đi học đàn lại buổi đầu tiên.

Cô giáo dạy đàn của mình sau 2 buổi quan sát thì bảo, “tao biết mày cần cái gì rồi”. Rồi cô đưa cho mình 1 trang giáo trình chỉ dạy về cách dùng pedal của đàn.

Ngày xưa mình nghĩ chơi đàn được bằng hai tay, trái phải mỗi cái chơi một kiểu đã khó rồi. Đến khi thêm pedal vào thì mình mới nhận ra là độ khó ngày xưa của mình nó chỉ bằng một phần ba hiện thực. Chân đạp pedal cũng là chơi và nó cũng có nhịp điệu rất riêng, tách biệt với tay. Hóa ra cái cảm giác nghệ sĩ piano sống với bản nhạc của họ, đổ tất cả cảm xúc vào vài phút diễn tấu đó có một phần rất lớn của chân và pedal.

Trong buổi đầu tiên, mình hoàn toàn không bắt được nhịp của chân nên tiếng đàn rất kỳ cục. Nhấc pedal muộn quá thì âm vang chồng lên nhau, nghe rối mù. Nhấc pedal sớm quá thì tiếng vang bị gãy, nghe nó amateur và thô thiển cực kỳ. Mình nhìn cô gáo chơi thì trang nhã nhẹ nhàng mà mình ngồi vào đàn thì vụng về và giật cục, rất là buồn cười.

Thế là từ hôm đó đến giờ, ngày nào mình cũng ngồi vào đàn tập, quyết tâm tập để buổi sau cô khen tiến bộ =))) Không ngờ là trong mấy tiếng hừng hực quyết tâm này, mình đột nhiên nhận ra trạng thái mà mình vẫn tìm kiếm cho Thư.

Rồi mình ngồi vận nội công hô biến đoạn văn cũ thành thế này

Hẹn anh tới tận chiều tối mà thời gian vẫn còn nhiều, tôi quyết định xuống nhà chơi đàn một lát. Nhưng âm thanh cứ quấn bện vào nhau, rối tung thành một mớ hỗn độn rồi lại đột nhiên đứt gãy và thô kệch. Tôi thu tay lại, bàn chân chậm chạp rút khỏi pedal như một con rối gỗ. Một chút âm vang cuối cùng rơi lại trong không gian rồi im lặng.
– Tinh thần em bất ổn thế này thì nghỉ ngơi đi.
Giọng khàn đầy vết xước của Phong vang lên ngay phía sau làm tôi giật mình. Tôi nhìn anh nhả pick vào lòng bàn tay, cây guitar điện vừa choàng qua vẫn còn đung đưa trước bụng. Chiều nay ban nhạc có buổi tập trong quán, anh ấy luôn là người tới sớm nhất.
– Em cũng không biết nữa, dạo này mệt mỏi quá.
Anh ấy đặt tay lên vai tôi, an ủi.
– Mệt thì đừng nghĩ nhiều, đợi khỏe lại thì tính.
Anh nói rồi hắng giọng mấy cái. Ý nghĩ nhắc nhở anh ấy đừng hút thuốc nữa lại lướt qua, nhưng lần này tôi cố tình để nó trôi tuột đi. Chúng tôi đều là những kẻ lang thang giữa năm dòng kẻ, có lẽ điếu thuốc chính là thứ vẫn luôn kéo anh ấy đi.

Từ góc độ võ đoán của người viết thì mình cuối cùng cũng hài lòng với trại thái mà mình tìm được cho Thư. Dù cá là một nghệ sĩ piano chuyên nghiệp nhìn vào kiểu gì cũng sẽ thấy có gì đó bất ổn nhưng mà thôi, đợi vài năm nữa mình học tốt hơn thì quay lại sửa tiếp.

Published by

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *