Mình bắt đầu viết Vị ngọt của Negroni từ hơn 3 năm trước. Trong đó có khoảng gần 2 năm gián đoạn do tập trung xây hệ thống TNO. Khoảng 2 tháng gần đây cảm hứng viết đã quay trở lại, mình vừa biên tập lại, vừa đắp nặn thêm câu chuyện cho nhân vật và xây dựng tình tiết mới. Quá trình này giúp mình đào sâu vào những khía cạnh, những chi tiết mà trước đây mình xây dựng theo cảm hứng chứ không có sự tính toán gì trước. Nhìn chung thì kiểu viết của mình là đi theo con chữ nên không có gì để phàn nàn hết. Mình chỉ nghĩ là nếu đã để con chữ dẫn dắt thì viết vài bài về cuộc hành trình này cũng khá thú vị. Chứ mà để mười, hai mươi năm sau mở file ra đọc lại từ đầu thì sợ là mình đã quên hết vì sao câu chuyện lại như vậy rồi hehe
Nội dung ban đầu của Negroni (mình hay gọi tắt như vậy) nhìn chung là chẳng có liên quan gì đến câu chuyện hiện tại cả. Bản thảo đầu tiên mà mình viết là “Đêm dài chờ hừng đông” – một truyện ngắn xoay quanh Vũ, người chị họ của Thư, trong một đêm dài ở cứ điểm Dawn của cô ấy. Mình càng viết lại càng cảm thấy cô ấy không cần một câu chuyện dài để nói thay điều gì. Không phải vì Vũ không đặc biệt, mà là vì cô ấy rất mạnh mẽ và có lẽ cũng không cần nhiều sự đồng cảm lắm. Nhưng Dawn và câu chuyện của những con người không ngủ thì lại quá hấp dẫn và mình không thể từ bỏ nó. Vậy là Thư – nữ chính của Negroni – ra đời.
Nếu Vũ là một phụ nữ hiện đại, cứng rắn, mạnh mẽ và làm chủ mọi thứ thì Thư là một thái cực hoàn toàn trái ngược. Cô ấy là tập hợp của rất nhiều mâu thuẫn, một cô gái kiên cường và cũng rất yếu đuối, làm chủ mãnh liệt nhưng cũng bất lực không lối thoát, đáng yêu nhưng cũng nguy hiểm theo cách riêng của cô ấy. Thư là một hỗn hợp của tâm hồn trong sáng hoà lẫn với một thứ ma thuật đen tối mà nhiều lúc chính mình cũng hoang mang tự hỏi: “cô ấy là như thế này thật à”?
Để tóm tắt câu chuyện của Thư mà mình đang cố gắng theo dấu thì có lẽ đó là hành trình đi tìm điểm cân bằng trong tâm hồn và trong cuộc sống của cô ấy. Điểm cân bằng thì có gì quan trọng mà phải dành cả trăm ngàn chữ cho nó nhỉ? Đối với Thư thì đó có lẽ là cảm giác mỗi sớm mai thức dậy, cô mong đợi một ngày mới và biết rằng sẽ có một niềm vui đang đợi cô ở đâu đó ngoài kia. Đó có lẽ cũng sẽ là thỉnh thoảng mới cố thức đêm để đạt được một phần thưởng nào đó chứ không phải thao thức và trơ trọi đến mức né tránh giấc ngủ của mình. Đó có lẽ cũng là việc cô có thể thoải mái ra đường mà không cần đắp lên mình một lớp trang điểm chỉ để nguỵ trang bản thân.
Câu chuyện của Thư chẳng nhẹ nhàng chút nào. Có những lúc mình viết xong lại thẫn thờ mất mấy hôm rồi tâm trạng mới trở lại bình thường. Được cái là hành trình này cũng không thiếu ngọt ngào, bởi dù sao thì câu chuyện ban đầu cũng được định hướng là một câu chuyện tình yêu.
Published by