Review truyện ngắn Gốc nhãn cuối làng

Ấy, cậu nhẹ tay thôi! Con nó đau.

Đây là câu thoại đầu tiên của Hồn Việt khiến cho lòng mình nhói lên một cái – với tư cách một độc giả, một người mẹ. Đồng thời, nó cũng dậy nên một sự phấn khích mơ hồ của một biên tập viên – người gác cửa cuộc thi (dù cảm giác này rất là không hợp hoàn cảnh câu chuyện).

“Gốc nhãn cuối làng” mở đầu với cảnh tang tóc, đau thương phủ kín cả một vùng quê vì nạn đói. Người ta nghèo, đói đến mức chẳng thể cho người đã khuất một nơi yên nghỉ cho tươm tất. Người đang sống mà trong mắt chẳng còn tia sáng, chỉ có chút hơi tàn để đưa tất cả những người thân yêu của mình xuống nấm mồ tập thể. Có mấy người còn nghĩ tới được cầu mong người đã khuất được yên nghỉ? Còn nỗi đau nào lớn hơn thế nữa?

Những đứa con dù đã trưởng thành, dù đã đã trải qua bao nhiêu sự kiện to lớn của đời người thì trong mắt cha mẹ, chúng vẫn chỉ là đứa con bé bỏng như ngày mới lọt lòng. Người mẹ già ấy phải giương mắt nhìn đứa con xanh tóc của mình ra đi trong tủi nhục, vẫn nén lòng giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho nó.

“Cậu Nhuần, cậu đặt giúp con tôi nằm ngay ngắn chút! Con gái con đứa nằm thế không ra dáng kẻ làm mẹ.”

Đằng sau sự kiên cường kia, mình gần như cảm được từng tế bào, từng thớ thịt của bà đang run lên trước ý nghĩ và khi chứng kiến đứa con bé bỏng của mình giờ đây đã lạnh ngắt, đã cứng đờ. Nó cứng đờ thì sao nào? Nó vẫn là con bà, nó vẫn (đã từng) biết đau cơ mà? Vậy nên trong những giây phút cuối cùng mà con mình còn được ở dưới ánh sáng của mặt trời, bà vẫn đau, vẫn xót.

“Ấy, cậu nhẹ tay thôi! Con nó đau.”

Đây là một trong những lần ấn tượng ấy, khi mình bắt gặp được một tác giả dựng thoại rất cao tay.

Gốc nhãn cuối làng – https://truyennhaong.vn/tac-pham/goc-nhan-cuoi-lang

Published by

1 Reply to “Review truyện ngắn Gốc nhãn cuối làng

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *