Giới thiệu tiểu thuyết Nhạn xa chen bóng cây tàn

Tác giả: Bách Huệ
Trạng thái: Đang sáng tác

TLDR; Nếu bạn đang tìm một chuyện tình làng quê thời Pháp thuộc, nơi tình yêu bị giam hãm bởi thân phận, nơi chính đương sự phải chậm rãi lần mò trong mớ cảm xúc cấm kỵ, được kể bằng giọng văn tinh tế và dễ chịu thì đây chính là câu chuyện dành cho bạn.

Con vua rồi lại làm vua

Con nhà kẻ khó mò cua tối ngày…

Câu chuyện bắt đầu bằng một câu ca dao, thân quen như truyện mình đọc hồi bé. Nhưng mà ca dao ấy mà, thường thì buồn lắm, thảm lắm. Thế là vừa mới bước vào câu chuyện, chưa cần đọc đến đoạn tiếp theo thì mình đã bắt đầu kỳ vọng về một chuyện tình đẹp đẽ mà da diết, nhất là khi cái tên kết thúc bởi một chữ “tàn”. Nhưng mà hình như mình có nhắc ở một bài viết khác, mình thuộc nhóm có sở thích đọc truyện để hành xác cho nên là oklah, tui dấn thân!

Chuyện tình này nói về Nhạn – một con ở trong nhà ông phú Tâm, và cậu ấm Đăng – con trai cả của ông phú. Éo le thay, nó bắt đầu bằng sự ra đi của ông nội cậu ấm, ông phú Bảo, và thằng hầu của ông ta, cha của Nhạn. Trong một lần bị giặc cướp tập kích, cha của Nhạn lao ra chắn hai viên đạn cho chủ nhưng đạn cũng đã găm vào tim cụ Bảo, vậy là hai con người cùng lần lượt ra đi. Ấy vậy mà vì cái lý lẽ đảo điên của gia chủ, lại thành ra là kẻ tớ làm liên luỵ chủ. Cuối cùng, “Hai người chết nhưng chỉ có một đám tang.”

Người lớn lý lẽ thế nào là việc của người lớn. Còn cậu Đăng sớm chiều vẫn được Nhạn chăm sóc, được học chữ của quân tử, thì cậu suy nghĩ thế nào lại là việc của cậu. Cậu biết, đứa ở nhà cậu vừa mất cha, nó oan ức, nó buồn thương, mà cậu thì hắn là áy náy nên muốn bù đắp cho nó. Hay còn gì khác? Ai mà biết được.

Nhưng mà cái ý tưởng bù đắp đó dẫn tới một thỉnh cầu mà cậu chẳng thể hiểu nổi. Cậu ấm nhà giàu việc gì cũng được hầu tận răng như cậu thì sao biết được nỗi lo của con ở, hiểu sao được cái nỗi sợ “trần sao âm vậy” – sợ rằng chết đi rồi vẫn phải làm con ở cho nhà cậu là cái lý gì?!

Nhưng rồi cậu vẫn giúp nó. Để rồi cậu cứ hết lần này đến lần khác thấy ánh sáng toả ra từ đôi mắt trong veo của nó, và cả những sợi tóc cứ lay động trong cõi lòng cậu.

Một trong những thế mạnh nổi bật của Bách Huệ là ngôn ngữ rất tinh tế. Từng câu chữ trải ra có thể mềm như lụa nhưng cũng có thể sắc như dao. Đằng sau những con chữ tinh tế, đôi khi còn dịu dàng đó lại là rất nhiều hiện thực phũ phàng và đau đớn. Tác giả rất biết tiết chế tình tiết và câu chữ, vừa cho độc giả cảm nhận được không khí của thời cuộc nhưng lại không nhấn chìm họ bằng những tiểu tiết mang tính thể hiện hơn là mang lại giá trị biểu đạt. Thế nên là truyện của Bách Huệ luôn rất dễ chịu và có thể khiến cho mình tự hỏi, còn ý nghĩa gì khác đằng sau những con chữ này không?

Nếu nói điểm mình thích nhất trong tiểu thuyết này cho đến giờ thì có lẽ đó chính là sự “kéo – đẩy” giữa các nhân vật. Nó không chỉ xuất hiện giữa cậu Đăng và Nhạn, mà còn giữa cậu Đăng và bà Liễu – mẹ cậu, giữa bà Liễu và bà Lan – mẹ Nhạn. Một cậu ấm, một bà lớn nhà giàu, một con ở: ngôn ngữ của họ rất khác nhau, nhưng mình vẫn dễ dàng nhận ra sự “ý tại ngôn ngoại” trong lời nói của họ – một cách nói chuyện rất Việt, rất xưa. Mà vì sao người ta lại cứ phải nói vòng, nói chệch với nhau như thế? Ấy là vì cái mối tình vẫn còn đang nảy nở giữa hai đứa trẻ kia, dù chúng còn chưa ý thức được, thì đã không qua nổi mắt của hai người mẹ đau đáu vì con rồi.

Lúc mình viết những dòng này thì truyện mới đăng tới chương 17, mình đoán là còn một con đường dài lắm. Nhưng mình thì không ngại khoe rằng mình là fan của Bách Huệ từ ngày tác giả xuất hiện tại TNO với truyện ngắn “Hỏi ý trời”. Vậy nên là gặp truyện nào mình sẽ đọc truyện đó, ít nhất là để hiểu sơ sơ tác giả đang viết gì. Chứ mà nói đọc xong hết tất cả thì còn tuỳ cơ duyên. Lắm khi nhiều chuyện xen vào, chỉ mới kịp bắt đầu mà chưa kịp kết thúc.

Tóm lại, đây là một câu chuyện tình ngây thơ mà lại cấm kỵ, bối cảnh làng quê thời kỳ giao thoa giữa Nho học và Tây học cũng được khắc hoạ rất khéo léo. Nếu bạn có hứng thú với thời kỳ cận đại, với chuyện tình bi kịch, mình cá là bạn sẽ không bị thất vọng với tiểu thuyết này đâu.

Nếu bạn đã đọc Nhạn xa chen bóng cây tàn thì chia sẻ cảm nghĩ với mình nhé!

Đọc tại: https://truyennhaong.vn/tac-pham/nhan-xa-chen-bong-cay-tan

Published by

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *