Kể chuyện Negroni – Chơi đàn

Hồi bé mình được bố mẹ cho học đàn ở nhà văn hóa thành phố. Hồi đó còn chưa đến năm 2000, mình hoàn toàn không biết ở chỗ nào có đàn piano. Thế nhưng mà cô giáo dạy mình thì là sinh viên của trường Cao đẳng nghệ thuật Quân Đội nên mình được dạy chơi piano cổ điển trên mấy cây organ 5 octave. Mà đàn thời đó thì không phải cây nào cũng có pedal, thế là mình học chơi Für Elise chỉ bằng tay 😬

Học đàn được khoảng 5 năm thì mình dừng vì phải học, sau đó thì chuyển xuống Hà Nội. Đàn vẫn mang theo dù nhà lúc đó cũng không khá giả gì. Cơ mà được vài năm thì đàn hỏng và mình không còn tập được nữa.

Việc không thể tập đàn liên tục là một trong những tiếc nuối của mình trong hành trình trưởng thành. Hơn mười năm sau khi đã đi làm và có tiền dư giả một chút thì mình mới tìm mua đàn một lần nữa. Cơ mà lúc này thì cuộc sống hàng ngày bận rộn đến mức chẳng còn thời gian và tâm trí để nghĩ đến việc đi học lại nữa. Thế là cây đàn cũng chỉ để thỉnh thoảng mổ cò dăm ba giai điệu còn nhớ được thôi.

Cho tới khi viết xong Negroni thì tình trạng vẫn y nguyên như vậy: mình có một cây piano điện tử ở nhà, bỏ không cho bụi phủ rồi lâu lâu mới lau dọn tính tang được vài nốt. Thế nên miêu tả về việc chơi đàn trong bản thảo của Negroni cho tới tuần trước vẫn rất là “chơi bằng tay” và hoàn toàn không có tâm thái của một người chơi nhạc. Trong một đoạn được thiết kế để thể hiện sự rạn vỡ của Thư ngay cả trong “đam mê”, mình viết như thế này:

Hẹn anh tới tận chiều tối mà thời gian vẫn còn nhiều, tôi quyết định xuống nhà chơi đàn một lát. Nhưng tôi cứ mãi chơi lỗi, tiếng đàn cũng khô khốc, vô hồn. Cũng may là nhóm khách buổi trưa đã đi, trong quán chẳng còn mấy người để bị tôi đuổi đi bởi tiếng đàn tồi tệ.
– Dạo này cô làm sao mà có vẻ bị xuống tay thế.
Phong vừa ngậm pick trong miệng, lúng búng nói với tôi. Cây guitar điện treo trước bụng anh ấy đung đưa sau khi vừa được choàng qua cổ. Chiều nay ban nhạc có buổi tập trong quán, anh ấy luôn là người tới sớm nhất.
– Em cũng không biết nữa, dạo này tinh thần bất ổn quá.
Anh ấy đặt tay lên vai tôi, an ủi.
– Ờ. Anh thỉnh thoảng cũng bị mất mood, đàn như dở. Một thời gian sẽ hết.
Tôi đã nhận thấy việc chơi đàn bị ảnh hưởng từ vài tuần gần đây, cũng chủ động giảm tần suất luyện tập để tinh thần thả lỏng một chút. Nhưng lần nào chạm vào đàn cũng dở tệ, tôi có phần tức giận với chính mình.

Tự mình đọc cũng thấy nó không ổn cả về trạng thái và kỹ thuật về đàn. Nhưng mà sửa như thế nào thì mình không nghĩ ra được, vậy nên chấp nhận ở mức đó.

Trong một diễn biến khác. Tầm này cuối năm ngoái, mình vô tình bắt gặp một cây piano cơ bị vứt chỏng chơ ở khu tập kết rác và có một bác nhân viên tạp vụ ở làng chơi đàn rất điệu nghệ. Cái cảm giác tự mình cũng biết là mắt mình sáng lên, vừa tò mò vừa háo hức ra hỏi han xem có thể xin về được không đến mức chồng mình gần như là sẵn sàng vác luôn về, làm mình biết là mình phải tập đàn lại thôi. Ây vậy mà sau khi vác được đàn về, mình lại cắm mặt vào công việc cho tới 2 tuần trước mình mới đi học đàn lại buổi đầu tiên.

Cô giáo dạy đàn của mình sau 2 buổi quan sát thì bảo, “tao biết mày cần cái gì rồi”. Rồi cô đưa cho mình 1 trang giáo trình chỉ dạy về cách dùng pedal của đàn.

Ngày xưa mình nghĩ chơi đàn được bằng hai tay, trái phải mỗi cái chơi một kiểu đã khó rồi. Đến khi thêm pedal vào thì mình mới nhận ra là độ khó ngày xưa của mình nó chỉ bằng một phần ba hiện thực. Chân đạp pedal cũng là chơi và nó cũng có nhịp điệu rất riêng, tách biệt với tay. Hóa ra cái cảm giác nghệ sĩ piano sống với bản nhạc của họ, đổ tất cả cảm xúc vào vài phút diễn tấu đó có một phần rất lớn của chân và pedal.

Trong buổi đầu tiên, mình hoàn toàn không bắt được nhịp của chân nên tiếng đàn rất kỳ cục. Nhấc pedal muộn quá thì âm vang chồng lên nhau, nghe rối mù. Nhấc pedal sớm quá thì tiếng vang bị gãy, nghe nó amateur và thô thiển cực kỳ. Mình nhìn cô gáo chơi thì trang nhã nhẹ nhàng mà mình ngồi vào đàn thì vụng về và giật cục, rất là buồn cười.

Thế là từ hôm đó đến giờ, ngày nào mình cũng ngồi vào đàn tập, quyết tâm tập để buổi sau cô khen tiến bộ =))) Không ngờ là trong mấy tiếng hừng hực quyết tâm này, mình đột nhiên nhận ra trạng thái mà mình vẫn tìm kiếm cho Thư.

Rồi mình ngồi vận nội công hô biến đoạn văn cũ thành thế này

Hẹn anh tới tận chiều tối mà thời gian vẫn còn nhiều, tôi quyết định xuống nhà chơi đàn một lát. Nhưng âm thanh cứ quấn bện vào nhau, rối tung thành một mớ hỗn độn rồi lại đột nhiên đứt gãy và thô kệch. Tôi thu tay lại, bàn chân chậm chạp rút khỏi pedal như một con rối gỗ. Một chút âm vang cuối cùng rơi lại trong không gian rồi im lặng.
– Tinh thần em bất ổn thế này thì nghỉ ngơi đi.
Giọng khàn đầy vết xước của Phong vang lên ngay phía sau làm tôi giật mình. Tôi nhìn anh nhả pick vào lòng bàn tay, cây guitar điện vừa choàng qua vẫn còn đung đưa trước bụng. Chiều nay ban nhạc có buổi tập trong quán, anh ấy luôn là người tới sớm nhất.
– Em cũng không biết nữa, dạo này mệt mỏi quá.
Anh ấy đặt tay lên vai tôi, an ủi.
– Mệt thì đừng nghĩ nhiều, đợi khỏe lại thì tính.
Anh nói rồi hắng giọng mấy cái. Ý nghĩ nhắc nhở anh ấy đừng hút thuốc nữa lại lướt qua, nhưng lần này tôi cố tình để nó trôi tuột đi. Chúng tôi đều là những kẻ lang thang giữa năm dòng kẻ, có lẽ điếu thuốc chính là thứ vẫn luôn kéo anh ấy đi.

Từ góc độ võ đoán của người viết thì mình cuối cùng cũng hài lòng với trại thái mà mình tìm được cho Thư. Dù cá là một nghệ sĩ piano chuyên nghiệp nhìn vào kiểu gì cũng sẽ thấy có gì đó bất ổn nhưng mà thôi, đợi vài năm nữa mình học tốt hơn thì quay lại sửa tiếp.

Kể chuyện Negroni

Mình bắt đầu viết Vị ngọt của Negroni từ hơn 3 năm trước. Trong đó có khoảng gần 2 năm gián đoạn do tập trung xây hệ thống TNO. Khoảng 2 tháng gần đây cảm hứng viết đã quay trở lại, mình vừa biên tập lại, vừa đắp nặn thêm câu chuyện cho nhân vật và xây dựng tình tiết mới. Quá trình này giúp mình đào sâu vào những khía cạnh, những chi tiết mà trước đây mình xây dựng theo cảm hứng chứ không có sự tính toán gì trước. Nhìn chung thì kiểu viết của mình là đi theo con chữ nên không có gì để phàn nàn hết. Mình chỉ nghĩ là nếu đã để con chữ dẫn dắt thì viết vài bài về cuộc hành trình này cũng khá thú vị. Chứ mà để mười, hai mươi năm sau mở file ra đọc lại từ đầu thì sợ là mình đã quên hết vì sao câu chuyện lại như vậy rồi hehe

Nội dung ban đầu của Negroni (mình hay gọi tắt như vậy) nhìn chung là chẳng có liên quan gì đến câu chuyện hiện tại cả. Bản thảo đầu tiên mà mình viết là “Đêm dài chờ hừng đông” – một truyện ngắn xoay quanh Vũ, người chị họ của Thư, trong một đêm dài ở cứ điểm Dawn của cô ấy. Mình càng viết lại càng cảm thấy cô ấy không cần một câu chuyện dài để nói thay điều gì. Không phải vì Vũ không đặc biệt, mà là vì cô ấy rất mạnh mẽ và có lẽ cũng không cần nhiều sự đồng cảm lắm. Nhưng Dawn và câu chuyện của những con người không ngủ thì lại quá hấp dẫn và mình không thể từ bỏ nó. Vậy là Thư – nữ chính của Negroni – ra đời.

Nếu Vũ là một phụ nữ hiện đại, cứng rắn, mạnh mẽ và làm chủ mọi thứ thì Thư là một thái cực hoàn toàn trái ngược. Cô ấy là tập hợp của rất nhiều mâu thuẫn, một cô gái kiên cường và cũng rất yếu đuối, làm chủ mãnh liệt nhưng cũng bất lực không lối thoát, đáng yêu nhưng cũng nguy hiểm theo cách riêng của cô ấy. Thư là một hỗn hợp của tâm hồn trong sáng hoà lẫn với một thứ ma thuật đen tối mà nhiều lúc chính mình cũng hoang mang tự hỏi: “cô ấy là như thế này thật à”?

Để tóm tắt câu chuyện của Thư mà mình đang cố gắng theo dấu thì có lẽ đó là hành trình đi tìm điểm cân bằng trong tâm hồn và trong cuộc sống của cô ấy. Điểm cân bằng thì có gì quan trọng mà phải dành cả trăm ngàn chữ cho nó nhỉ? Đối với Thư thì đó có lẽ là cảm giác mỗi sớm mai thức dậy, cô mong đợi một ngày mới và biết rằng sẽ có một niềm vui đang đợi cô ở đâu đó ngoài kia. Đó có lẽ cũng sẽ là thỉnh thoảng mới cố thức đêm để đạt được một phần thưởng nào đó chứ không phải thao thức và trơ trọi đến mức né tránh giấc ngủ của mình. Đó có lẽ cũng là việc cô có thể thoải mái ra đường mà không cần đắp lên mình một lớp trang điểm chỉ để nguỵ trang bản thân.

Câu chuyện của Thư chẳng nhẹ nhàng chút nào. Có những lúc mình viết xong lại thẫn thờ mất mấy hôm rồi tâm trạng mới trở lại bình thường. Được cái là hành trình này cũng không thiếu ngọt ngào, bởi dù sao thì câu chuyện ban đầu cũng được định hướng là một câu chuyện tình yêu.

Vị ngọt của Negroni

Negroni là một loại cocktail cổ điển. Bạn bị màu hổ phách đỏ sậm cuốn hút từ cái nhìn đầu tiên, mạnh mẽ và kích thích, lịch lãm mà lại thời thượng. Vị ngọt bao bọc lấy vị đắng, cồn tinh khiết hòa với thảo mộc và hoa quả. Tất cả tạo ra một sự đắng cay ngọt ngào trộn lẫn cứ quẩn quanh trên đầu lưỡi. Có một điều không bao giờ thay đổi, sớm muộn thì bạn cũng sẽ bị độ cồn bạo liệt của nó hạ gục.

Từng có người nói Negroni giống như một bát thuốc bắc đắng đến cùng cực, đắng đến khổ sở, chẳng ai lại muốn nuốt nó xuống. Thế mà chẳng hiểu vì sao, hằng đêm tôi vẫn nâng ly với chính mình. Có lẽ vị giác của tôi bị khuyết thiếu, tôi vẫn chẳng thể gọi đây là một vị đắng chát đúng nghĩa. Vị ngọt vẫn cứ vấn vít đâu đó giống như muốn nói rằng tôi mãi mãi sẽ không thể nếm được vị “khổ” thật sự.

Đôi khi tôi tự hỏi, liệu có ai đồng ý chia sẻ vị đắng này cùng tôi? Hay có ai pha giúp tôi một ly Negroni ngọt ngào êm dịu?

—–

Vị ngọt của Negroni
Thể loại: Tiểu thuyết tâm lý, hiện thực
Trạng thái: Đã hoàn thành
Đăng tải tại TNO https://truyennhaong.vn/tac-pham/vi-ngot-cua-negroni

Giới thiệu tiểu thuyết Nhạn xa chen bóng cây tàn

Tác giả: Bách Huệ
Trạng thái: Đang sáng tác

TLDR; Nếu bạn đang tìm một chuyện tình làng quê thời Pháp thuộc, nơi tình yêu bị giam hãm bởi thân phận, nơi chính đương sự phải chậm rãi lần mò trong mớ cảm xúc cấm kỵ, được kể bằng giọng văn tinh tế và dễ chịu thì đây chính là câu chuyện dành cho bạn.

Con vua rồi lại làm vua

Con nhà kẻ khó mò cua tối ngày…

Câu chuyện bắt đầu bằng một câu ca dao, thân quen như truyện mình đọc hồi bé. Nhưng mà ca dao ấy mà, thường thì buồn lắm, thảm lắm. Thế là vừa mới bước vào câu chuyện, chưa cần đọc đến đoạn tiếp theo thì mình đã bắt đầu kỳ vọng về một chuyện tình đẹp đẽ mà da diết, nhất là khi cái tên kết thúc bởi một chữ “tàn”. Nhưng mà hình như mình có nhắc ở một bài viết khác, mình thuộc nhóm có sở thích đọc truyện để hành xác cho nên là oklah, tui dấn thân!

Chuyện tình này nói về Nhạn – một con ở trong nhà ông phú Tâm, và cậu ấm Đăng – con trai cả của ông phú. Éo le thay, nó bắt đầu bằng sự ra đi của ông nội cậu ấm, ông phú Bảo, và thằng hầu của ông ta, cha của Nhạn. Trong một lần bị giặc cướp tập kích, cha của Nhạn lao ra chắn hai viên đạn cho chủ nhưng đạn cũng đã găm vào tim cụ Bảo, vậy là hai con người cùng lần lượt ra đi. Ấy vậy mà vì cái lý lẽ đảo điên của gia chủ, lại thành ra là kẻ tớ làm liên luỵ chủ. Cuối cùng, “Hai người chết nhưng chỉ có một đám tang.”

Người lớn lý lẽ thế nào là việc của người lớn. Còn cậu Đăng sớm chiều vẫn được Nhạn chăm sóc, được học chữ của quân tử, thì cậu suy nghĩ thế nào lại là việc của cậu. Cậu biết, đứa ở nhà cậu vừa mất cha, nó oan ức, nó buồn thương, mà cậu thì hắn là áy náy nên muốn bù đắp cho nó. Hay còn gì khác? Ai mà biết được.

Nhưng mà cái ý tưởng bù đắp đó dẫn tới một thỉnh cầu mà cậu chẳng thể hiểu nổi. Cậu ấm nhà giàu việc gì cũng được hầu tận răng như cậu thì sao biết được nỗi lo của con ở, hiểu sao được cái nỗi sợ “trần sao âm vậy” – sợ rằng chết đi rồi vẫn phải làm con ở cho nhà cậu là cái lý gì?!

Nhưng rồi cậu vẫn giúp nó. Để rồi cậu cứ hết lần này đến lần khác thấy ánh sáng toả ra từ đôi mắt trong veo của nó, và cả những sợi tóc cứ lay động trong cõi lòng cậu.

Một trong những thế mạnh nổi bật của Bách Huệ là ngôn ngữ rất tinh tế. Từng câu chữ trải ra có thể mềm như lụa nhưng cũng có thể sắc như dao. Đằng sau những con chữ tinh tế, đôi khi còn dịu dàng đó lại là rất nhiều hiện thực phũ phàng và đau đớn. Tác giả rất biết tiết chế tình tiết và câu chữ, vừa cho độc giả cảm nhận được không khí của thời cuộc nhưng lại không nhấn chìm họ bằng những tiểu tiết mang tính thể hiện hơn là mang lại giá trị biểu đạt. Thế nên là truyện của Bách Huệ luôn rất dễ chịu và có thể khiến cho mình tự hỏi, còn ý nghĩa gì khác đằng sau những con chữ này không?

Nếu nói điểm mình thích nhất trong tiểu thuyết này cho đến giờ thì có lẽ đó chính là sự “kéo – đẩy” giữa các nhân vật. Nó không chỉ xuất hiện giữa cậu Đăng và Nhạn, mà còn giữa cậu Đăng và bà Liễu – mẹ cậu, giữa bà Liễu và bà Lan – mẹ Nhạn. Một cậu ấm, một bà lớn nhà giàu, một con ở: ngôn ngữ của họ rất khác nhau, nhưng mình vẫn dễ dàng nhận ra sự “ý tại ngôn ngoại” trong lời nói của họ – một cách nói chuyện rất Việt, rất xưa. Mà vì sao người ta lại cứ phải nói vòng, nói chệch với nhau như thế? Ấy là vì cái mối tình vẫn còn đang nảy nở giữa hai đứa trẻ kia, dù chúng còn chưa ý thức được, thì đã không qua nổi mắt của hai người mẹ đau đáu vì con rồi.

Lúc mình viết những dòng này thì truyện mới đăng tới chương 17, mình đoán là còn một con đường dài lắm. Nhưng mình thì không ngại khoe rằng mình là fan của Bách Huệ từ ngày tác giả xuất hiện tại TNO với truyện ngắn “Hỏi ý trời”. Vậy nên là gặp truyện nào mình sẽ đọc truyện đó, ít nhất là để hiểu sơ sơ tác giả đang viết gì. Chứ mà nói đọc xong hết tất cả thì còn tuỳ cơ duyên. Lắm khi nhiều chuyện xen vào, chỉ mới kịp bắt đầu mà chưa kịp kết thúc.

Tóm lại, đây là một câu chuyện tình ngây thơ mà lại cấm kỵ, bối cảnh làng quê thời kỳ giao thoa giữa Nho học và Tây học cũng được khắc hoạ rất khéo léo. Nếu bạn có hứng thú với thời kỳ cận đại, với chuyện tình bi kịch, mình cá là bạn sẽ không bị thất vọng với tiểu thuyết này đâu.

Nếu bạn đã đọc Nhạn xa chen bóng cây tàn thì chia sẻ cảm nghĩ với mình nhé!

Đọc tại: https://truyennhaong.vn/tac-pham/nhan-xa-chen-bong-cay-tan

Review truyện ngắn Rối bóng

Hôm nay mình mới lại chạm vào Trăm Năm Một Bước Hải Hà để đọc nốt Rối bóng – truyện ngắn của tác giả Tân Thời.

Mình nhớ là khi Hải Hà mới ra mắt thì có rất nhiều bạn đã review truyện ngắn này và có khá nhiều ý kiến trầm trồ về plot twist mà tác giả cài cắm. Khi mà mình đến rất là muộn so với cuộc chơi thì hẳn là phải nghĩ ra một cái gì đó lạ lạ một chút, nếu không thì đôi khi lại chỉ nhắc lại những điều các reviewer đã nhắc đến, nhàm chán lắm. Vậy hôm nay xin được mạn phép bê công việc chính của mình vào bài cảm nhận – Rối bóng dưới góc nhìn của một Product Manager.

Góc nhìn của bài viết hoàn toàn đến từ khía cạnh kinh doanh, công việc nên nó không có sự lãng mạn và nghệ thuật. Mình đang phân tích với con mắt rất trần tục và hơi “con buôn” – những chi tiết mà tác giả thể hiện được dời sang một “vũ trụ” khác để xây dựng góc nhìn này. Vậy nên có thể bài phân tích này sẽ gây khó chịu cho một số bạn tìm kiếm một bài review đậm chất nghệ thuật nhé.

OK vào bài nào.

Trong nửa đầu câu chuyện khi mà Tấm và mẹ Đồng xuất hiện qua cảnh mời khách, dệt vải, têm trầu và sau đó là sự chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng cho cuộc gặp đầu tiên với đức Kim thượng, có một ý nghĩ cứ lảng vảng trong đầu mình – hẳn là Tân Thời nên đi làm marketing. Mình cũng không rõ tác giả làm nghề gì, nhưng đường đi nước bước của mẹ Đồng, theo con mắt của mình, là một kế hoạch marketing hoàn hảo.

Từ việc mời khách tới chơi nhà, tạo ra danh tiếng được đồn khắp gần xa về một cô Tấm vừa đẹp người, đẹp nết, lại đa tài: biết têm trầu, biết dệt vải, mà lại còn được học hành. Mình cá là đi trên đường, túm một người lại hỏi, có khi sẽ có kha khá người nói “à! tôi có nghe về cô ấy”. Rồi những người thân cận xung quanh Kim thượng cũng biết về cô Tấm, về một tài nữ mà hẳn là sẽ rất xứng đôi với đức Vua. Vậy là chiến lược bước xây dựng nhận diện thương hiệu đã thành công.

Thế rồi một ngày kia, khi đức Kim thượng thật sự đi qua chốn này mà gặp cô thôn nữ hái dâu đẹp như tiên nữ, lại có cốt cách thanh cao, ngượng ngùng mà lại ngưỡng mộ từ xa – đức lang quân nào mà không mê luyến?!

Khi đọc đến đoạn này, mình không khỏi nghĩ: đây chẳng phải là moment of truth cực kỳ sâu sắc và xúc động mà các chiến lược marketing vẫn thường hướng tới à?! Thông tin về một sản phẩm nào đó đã vang vọng xa gần, nhưng không đủ để khách hàng chú ý tới. Nhưng vào khoảnh khắc sản phẩm đó xuất hiện trước mặt lần đầu tiên, những phong thanh trước kia lập tức được tập trung lại cùng với cả một trải nghiệm mà khách hàng chưa bao giờ từng thấy, và thế là họ nói: tôi muốn!

Tấm được đưa vào cung, trở thành phu nhân quyền quý đúng như cách mà nàng đã được định vị. Và rồi nàng gặp Hoàng hậu. Và đột nhiên, câu chuyện mở ra theo cách mà có lẽ không độc giả nào ngờ tới. Thì ra Hoàng hậu cũng đã từng được mẹ Đồng rèn giũa.

Ồ! Đến chỗ này thì mình không thể không thốt lên một tiếng. Mẹ Đồng từng có một sản phẩm hoàn hảo – bản thân bà – vừa có dung mạo lại có tài hoa, là phối ngẫu trời ban cho đức Vua. Nhưng chẳng may, vì một tai nạn mà bà bị huỷ dung nhan, và sản phẩm hoàn hảo đã không còn hoàn hảo nữa. Mẹ Đồng có một nỗi ám ảnh – tạo ra một người phụ nữ hoàn hảo. Vậy là bà tìm kiếm những cô gái có tiềm năng để bồi dưỡng họ từ dung nhan, chải chuốt cho tới tài năng và cả thiện tâm.

Nhưng có một điều mà có lẽ mẹ Đồng không hiểu được, một điều mà chúng ta vẫn thường nhắc tới: làm gì cũng phải có thiên thời – địa lợi – nhân hoà. Bản thân bà là một người may mắn khi có dung mạo, được sinh ra trong gia đình quyền quý để được học hành, có được tài năng xuất chúng. Nhưng chính bà rồi cũng vì con tạo xoay vần mà đánh mất đi dung mạo đó thôi?! Khi bà tìm thấy Hoàng hậu, và cả Tấm sau này, họ luôn thiếu một thứ gì đó – một vách ngăn họ chạm tới sự hoàn hảo mà bà từng có, dù cho bà có bỏ nhiều công bồi dưỡng.

Mẹ Đồng giống như một nhà khởi nghiệp đã từng may mắn làm ra được sản phẩm đầu tiên thành công một cách hoàn hảo, nhưng nó lại lụi tàn quá nhanh. Rồi sau đó, bà miệt mại tạo ra những bản sao khác nhưng bởi giờ đây vận may đã không còn, mọi bản sao đều không hoàn chỉnh. Trong thực tế, có khá nhiều trường hợp khởi nghiệp như vậy. Đôi khi, ai đó thành công bởi họ có một ý tưởng tốt, có một đội ngũ giỏi, và cả sự may mắn bởi thị trường ở ngay thời điểm họ xuất hiện đang tạo ra những điều kiện phù hợp để họ thành công. Nhưng cùng là ý tưởng đó, đội ngũ đó, ở một thời điểm khác, do đã đánh mất thời điểm vàng, lại không thể thành công được nữa cho dù đội ngũ lần này còn nhiều kinh nghiệm hơn.

Ấy là để nói, thành công nào cũng cần được trân trọng và gìn giữ, bởi chẳng biết lần sau ta có chạm tới thành công tương đương nữa hay không.

Chà! Đọc đến đây thì có thể sẽ có bạn cảm thấy vì sao những con người, những người phụ nữ tài mạo song toàn qua lời lẽ của mình lại biến thành những sản phẩm vô tri vô giác, vì sao lại coi thường họ như vậy. Thì mình xin khẳng định là mình không coi thường họ nhé. Đây đơn giản là một phép liên tưởng lớn mà mình có được khi đọc câu chuyện mà thôi.

Và mặc dù dường như mình đã tiết lộ rất nhiều nội dung của Rối bóng thì cũng cần nói thêm, đây không phải là toàn bộ câu chuyện. Còn khá nhiều điểm hay ho mà tác giả giấu trong những câu chữ nhưng mình sẽ không liệt kê hết, vì như thế thì đâu còn gì để tò mò nữa đâu?!

Truyện ngắn Rối bóng (sách Trăm năm một bước hải hà)- https://truyennhaong.vn/san-pham/TNMBHH

Giới thiệu tiểu thuyết Nho và An

TIỂU THUYẾT NGẮN “NHO VÀ AN”

Tác giả: soribe

Đọc tại: https://truyennhaong.vn/tac-pham/nho-va-an

Trạng thái: Đã hoàn thành

Giới thiệu

Thích một ai đó là một cảm giác tôi chưa từng trải qua, nhưng khi nó đến, tôi biết nó là gì.
Tôi cảm nhận được Diễm An giật thót mình, em nhìn xuống, và nhận ra ngón út của chúng tôi đang đặt lên nhau.

—-

Mình thường không đọc truyện LGBTQ+ nhưng nếu gặp một câu chuyện đủ thú vị thì mình vẫn sẽ tò mò. Hôm nay mình gặp tiểu thuyết ngắn có tên “Nho và An” và quả thật là đã có một bất ngờ nho nhỏ với câu chuyện này.

Câu chuyện có mười chương, tổng cộng khoảng 30k chữ. Chuyện kể về Nho và An – hai cô gái lớn lên bên nhau từ khi còn nhỏ. An đi du học và tưởng như tình bạn khăng khít thuở bé đã không còn như xưa sau nhiều năm xa cách. Nhưng khi An trở về trong một chuyến thăm nhà và chủ động tới gặp Nho, tình bạn của họ vẫn rất thân thiết, hay là còn pha trộn thêm những cảm xúc khác? Sự thân thiết, cảm xúc của họ được tích luỹ qua nhiều năm rồi dần nhen nhóm khi gặp lại. Nếu dùng từ gì đó để miêu tả tình cảm đó thì mình đoán sẽ là nhẹ nhàng, thiết tha, dai dẳng.

Câu chuyện ở đây không chỉ nói về tình cảm của hai người con gái mà còn có cả sự yêu thương, thấu hiểu giữa những thành viên trong gia đình. Dù là bố mẹ Nho với những kỳ vọng, với những bao bọc có những khi gây ngột ngạt cho đứa con gái duy nhất; hay là của bố và anh trai An với đứa em út được yêu thương. Giọng kể của tác giả nhẹ nhàng như thể mọi thứ nghiễm nhiên là như thế, nhưng cái cách họ kỳ vọng, giận nhau, thương nhau rồi làm hoà với nhau vẫn rất đáng để cho ta ngẫm nghĩ lại trong một lúc yên tĩnh nào đó.

Giọng văn của tác giả rất dịu dàng, nhỏ nhẹ như giọng nói của những cô gái Nam bộ. Tác giả chọn lọc tình tiết để triển khai khéo, không ham nhiều làm câu chuyện thêm rối. Bạn ấy không tham tả nhưng vẫn nhanh chóng vẽ nên chân dung và tính cách của nhân vật một cách chân thực như cách Nho hay mang theo kẹo để cho tụi nhỏ, hay như những câu thoại pha tiếng Pháp của An đúng như thói quen một du học sinh lâu năm. Cách dựng thoại cực tự nhiên cũng là một điểm cộng lớn đối với mình.

Mình đọc một lèo mười chương khá nhanh, rất dễ chịu. Nếu độc giả nào muốn tìm kiếm một câu chuyện dịu dàng, không nặng nề mà vẫn lưu lại những điểm nhấn trong lòng thì có thể thử lựa chọn tiểu thuyết ngắn này nhé.

Review truyện ngắn Tiên

Hôm nay ta đến với tác phẩm tiếp theo của Trăm năm một bước hải hà – “Tiên” của tác giả Kagome027.

Tiên là một truyện ngắn vui tươi và phần nào dễ đọc hơn những truyện khác cùng tuyển tập bởi đề tài và cách triển khai nhẹ nhàng và lạc quan hơn. Nhưng không vì thế mà tính sâu sắc của câu chuyện bị thua kém các tác phẩm khác một chút nào.

Ta theo chân cậu Điền – một kẻ ăn chơi trác táng, phá làng phá nước, phá cuộc đời của người dân như cha mẹ hắn, như tầng lớp hắn vẫn làm trong cả trăm năm. Ai cũng biết người dân căm thù, oán thán chúng vô cùng nhưng nỗi sợ bị đàn áp, mong muốn được sống yên ổn khiến người ta cứ nghĩ chẳng ai dám đụng tới tầng lớp cai trị. Ấy thế nhưng trên đời luôn có những kẻ ra tay vì chính nghĩa, dù đó có là một ông đồ, một vị quan thanh liêm hay thậm chí là một thằng ở trong nhà. Mà đôi khi, còn có cả những đấng hiển linh siêu nhiên cũng tham gia trừng trị kẻ ác nữa ấy chứ.

Đã lâu rồi mình mới gặp một tác giả viết truyện cổ tích dân gian có thể tạo ra không khí truyện quen thuộc như vậy. Khi đọc có cảm giác như lúc còn nhỏ đang say sưa với mấy cuốn truyện cổ tích bố mua về. Nhưng cùng với sự quen thuộc của xưa cũ thì Tiên cũng mang lại một làn gió mới với những bất ngờ (cô gái áo nâu rốt cuộc là ai?) và cái kết mở hướng về tương lai. Đó chính là sự pha trộn hài hòa giữa dân gian và đương đại rất khó kiếm.

Có một điểm mình thật sự rất muốn dành lời khen cho tác giả Kagome027 là khả năng xây dựng bối cảnh và biến hóa giọng văn cực kỳ linh hoạt, cùng với đó là sự tinh tế trong truyền tải những vấn đề đạo đức, giáo dục mà không hề giáo điều. Hai điểm này còn được highlight mạnh mẽ hơn nhiều nếu bạn đọc một tác phẩm mang hơi hướm cổ tích khác cùng tác giả là “Lá đỏ”, cũng là một tác phẩm độc quyền tại TNO. Lá đỏ là câu chuyện có bối cảnh văn hóa phương Tây, trong khi Tiên là câu chuyện lấy gốc văn hóa Việt. Cả hai tác phẩm đều có tính giáo dục cao với những câu chuyện tươi sáng, trong trẻo nhưng cũng mang trong chúng vấn đề sâu sắc của con người của xã hội. Mình cá là nếu không nói trước hoặc chú ý thì có lẽ phần lớn độc giả sẽ không nhận ra hai tác phẩm là của cùng một tác giả đâu. Phải nói là văn phong của bạn ấy cực kỳ linh hoạt luôn ấy.

Nếu bạn đang tìm kiếm một câu chuyện tươi sáng mà sau đó vẫn có điều để nghiền ngẫm, suy nghĩ hãy thử đọc Tiên đi nhé.

Truyện ngắn Tiên (sách Trăm năm một bước hải hà)- https://truyennhaong.vn/san-pham/TNMBHH

Review truyện ngắn Xương Giang oán

Sau nhiều ngày nợ nần thì cuối cùng, hôm nay, mình cũng có thể ngồi xuống viết cảm nhận về “Xương Giang oán” trong Trăm năm một bước hải hà. Đây là một bước dấn thân sâu hơn nữa về quá khứ, tới thời thuộc Minh dày nặng những áp bức và khổ đau.

Mình đã cân nhắc khá nhiều về việc mình muốn tiếp cận câu chuyện như thế nào, bởi mình cũng hy vọng có thể mang thêm một góc nhìn nào đó có phần khác biệt. Vậy nên bài viết này sẽ hơi khác với các bài cảm nhận trước đây về cuốn sách này. Thay vì nói là cảm nhận, gọi đây là bàn luận thì đúng hơn.

Có lẽ một trong những điều dễ nhận thấy nhất về tác phẩm này là những kìm kẹp, khổ đau mà người phụ nữ thời kỳ phong kiến phải chịu đựng. Và trong một thời kỳ dân tộc bị áp bức bởi những kẻ xâm lược vô nhân tính, những cái cùm vô hình đó còn nhân lên và cộng hưởng thêm hàng trăm lần. Nhưng ta hãy nhìn sâu xa hơn một chút, vượt qua cái gọi là tam cương ngũ thường hay “Tam giáo đồng nguyên” – những lề thói, thuyết giáo cụ thể đã trói buộc người phụ nữ. Bởi không chỉ có phụ nữ bị ràng buộc, đàn ông cũng bị đè nén dưới những luật lệ riêng. Như như Vũ nương cũng đã nói, “Thật ra đâu phải mỗi nữ tử chịu cảnh giày vò”, “chẳng phải Lý sinh cũng bị mấy vị sĩ phu thời nay lên án là ‘làm đứt mất dòng dõi tổ tiên’ đó sao?”. Có một sự thật là thời đại nào, ở trong giai đoạn lịch sử nào thì xã hội cũng luôn có những phiên bản “tam cương ngũ thường” của riêng nó. Đó chính là những luân lý, những ràng buộc mà xã hội đề ra và kỳ vọng ở mỗi con người. Và đó không chỉ là những vấn đề về giới, mà còn là tầng lớp xuất thân, là “sĩ, nông, công, thương”, là những “luật lệ” mà kẻ nắm quyền cai trị đưa ra để đưa xã hội vào nền nếp.

Một điểm thứ hai gia trọng cho những khổ đau đặt lên Hồ Thị Nghi – con yêu quái Xương Giang – và tất cả những người phụ nữ cùng thời kỳ ấy, đó chính là khổ đau của mất nước, của một dân tộc bị áp bức. Trong một xã hội vốn dĩ đã có tới “tam giáo” trói buộc con người bởi những luật lệ khác nhau, thì việc có thêm một dân tộc khác xâm lấn trong mọi ngõ ngách của xã hội với những mưu cầu lợi lộc chẳng màng hậu quả để lại, kiếp người trong thời kỳ ấy còn chẳng bằng con ong cái kiến. Oán than thấu tận trời xanh, hẳn cũng là điều phải thế.

Những gì được coi là hủ lậu trong quá khứ đã được nhìn nhận và giải quyết trong xã hội ngày nay. Còn những ràng buộc, luật lệ của ngày hôm nay, có lẽ sẽ phải đợi loài người của tương lai bình phẩm trong vài trăm năm nữa. Con người là giống loài của đấu tranh. Ta nhận ra những gì đang làm hại bản thân, làm hại xã hội, và ta đấu tranh để thay đổi điều đó. Đó cũng là cách mà những tác phẩm phản ánh xã hội, nhưng lần quay đầu “nhìn lại” hiện lên trong văn học.

Xương Giang oán kết thúc bằng cái nhìn đầy hy vọng về tương lai, về những điều tốt đẹp hơn, khi mà “những định kiến xưa cũ của đời người rồi có lẽ cũng dần dần phai nhạt.” Vậy những gì ta có thể làm là nhìn nhận quá khứ, hiểu và chấp nhận rằng xã hội đã từng như thế, đồng thời cũng góp phần nhỏ để hướng tương lai vào một con đường rộng hơn, tự do và nhiều hạnh phúc hơn. Bởi đó chính là điều mà chúng ta làm rất tốt.

Tác giả Vạc của Xương Giang oán đã viết một bài review dài về toàn bộ cuốn sách, trong đó có một phần chia sẻ về tác phẩm này. Bạn có thể tìm đọc bài viết tại đây nhé: https://truyennhaong.vn/…/doc-tram-nam-mot-buoc-hai-ha…

— –

Truyện ngắn Xương Giang oán (sách Trăm năm một bước hải hà)- https://truyennhaong.vn/san-pham/TNMBHH

Review truyện ngắn Thuở ấy phong sương bạc mái đầu

Truyện ngắn có cần có nhiều lớp nghĩa không? Theo mình thì chẳng nhất thiết. Nhưng viết một truyện ngắn đơn giản, không ẩn giấu những điều bí ẩn ở phía sau mà vẫn cuốn hút người đọc theo dõi cho tới cuối thì khó lắm ấy.

Vì sao ấy à? Vì khi độc giả cảm thấy đã hiểu từng câu chữ rồi mà họ vẫn theo đuổi câu chuyện cho tới tận cùng thì thứ dẫn dắt họ thuần túy là cảm xúc. Nếu tác giả và độc giả đi cùng nhau trong một hành trình thì trong chuyến đi này, phong cảnh cần hữu tình lắm, đẹp lắm; người dẫn truyện là tác giả cần nắm bắt được tình tự của người đọc, đừng để họ sốt ruột tìm cách vượt qua mình, nhưng cũng không thể để họ tụt lại phía sau rồi nản chí. Cảm giác đồng hành và nhịp điệu hợp lý trong câu chuyện “Thuở ấy phong sương bạc mái đầu” của Trăm năm một bước hải hà là điều mình đánh giá cao nhất ở truyện ngắn này.

Cảm giác đồng hành này được tác giả tạo dựng ngay từ những con chữ đầu tiên khi câu chuyện mở ra với cuộc hành trình xuôi về Nam tìm người xưa của Sương – một học trò đã từ quan. Ngày mới buông xuống trần gian, những tất bật, rộn ràng của một khởi đầu mới lẽ ra phải hân hoan mà sao ta lại bắt gặp sự hờ hững, u buồn và hoài niệm của một người thanh niên. Từ một cuộc trò chuyện ngắn ngủi, từ chút giao tình có phần một chiều, bằng mấy câu thơ vô tình mà hữu ý với một bát cháo gà rắc mấy cọng hành xanh, tác giả cứ thế kéo chúng ta lên con thuyền, ngược dòng về những ký ức xa xăm.

Ta bắt gặp người học trò ngày đêm đèn sách, chuẩn bị cho thi cử. Ta bắt gặp hai người bạn từ thuở nhỏ bị gia đình ngăn cấm chơi với nhau vì những khúc mắc hay thậm chí là mối thù của đời cha. Và ta bắt gặp những tình cảm xa lạ, không đi theo lẽ thường của hai người thanh niên trẻ người và có lẽ cũng vẫn còn non dạ. Họ cố gắng tìm tới nhau, chăm sóc và động viên nhau trong từng bát cháo, từng chùm sung, rồi lại vượt qua ngăn cấm và mưu toan của gia đình và cách biệt về thân phận để được dành thời gian cho nhau. Để rồi họ cay đắng nhận ra rằng, người sống mới là quan trọng, sống rồi mới có thể nghĩ tới những thứ khác.

Một chuyện tình đồng giới trong bối cảnh trung đại là một đề tài khó nhằn. Tác giả vẽ nên một chuyện tình ý nhị, kín đáo mà vẫn tình, vẫn day dứt. Ta theo chân Sương ngược về quá khứ, trở về thực tại, rồi lại quay về quá khứ. Đó không phải là một cuộc hành trình tuyến tính và chính sự dẫn dắt với nhịp điệu vừa đủ, khoan thai về tốc độ nhưng đa dạng về cảm xúc của Việt Chi là điểm sáng cuốn người đọc theo dòng chảy của ký ức rồi cập bến.

Chẳng ai biết rồi trong thời cuộc loạn lạc, Sương có tìm được người xưa hay không. Rồi những lề thói xã hội, những đau thương của chiến loạn có cho người được sống mà mưu toan những chuyện xa vời hơn hay không. Nhưng vẫn cầu cho người có tình sẽ gặp được nhau.

— –

Truyện ngắn Thuở ấy phong sương bạc mái đầu (sách Trăm năm một bước hải hà)- https://truyennhaong.vn/san-pham/TNMBHH

Review truyện ngắn Trầm Hương Các

Cái thi thú của việc đọc truyện ngắn là khi (mình cho là đã) vỡ lẽ ra ý đồ của tác giả trong câu chuyện. Có những tác phẩm thì tác giả không giấu quá sâu, nhưng nhận ra một thì lại tự hỏi liệu có hai? Có những truyện ngắn mình có thể đọc ra ba bốn lớp nghĩa được ẩn giấu khéo léo trong câu từ. Với “Trầm Hương Các” trong Trăm năm một bước hải hà, mình có thể nhận ra ý đồ của tác giả sau lần đọc đầu tiên, nhưng mình cứ luôn cảm thấy ý hiểu của mình còn thiếu gì đó. Vậy là mình lần tìm từng cái tên, từng manh mối tác giả để lại trong câu chuyện.

Mình thường đọc về các loại kiến thức hiện đại và mới bắt đầu tìm hiểu về lịch sử, văn hóa chưa bao lâu nên hiểu biết về mảng này còn khá mỏng. Vậy nên khi đọc lần đầu tiên, mình gần như chỉ hiểu được ý nghĩa đặt trên mặt chữ. Ta bắt đầu câu chuyện với một anh huấn sống nơi làng quê, yêu hát bội trong thời điểm sự đời có nhiều oái oăm.

“Bao giờ cũng thế, khi phận đời đã quá nhiều éo le trái khoáy thì người ta lại đeo đuổi những thứ giá trị tinh thần.”

Và vì anh huấn say mê môn hát bội, vậy là ta theo chân anh trong những cuộc trò chuyện nơi quán nước, nơi sân đình; ta nghe người dân bàn tán về những buổi diễn sắp tới, xem những người làm nghề dựng rạp, chuẩn bị; và đặc biệt là những hoạt động diễn ra trong ngày diễn. Cái đặc biệt của anh huấn là anh không chỉ là khán giả, anh còn là một khán giả hiểu môn nghệ thuật hát bội một cách sâu sắc, một người được tin tưởng giao cho chân cầm chầu để dẫn dắt khán giả thưởng thức vở diễn. Thế rồi thời cuộc cho anh một ý tưởng để anh viết nên bổn tuồng của chính mình với hy vọng nó sẽ được biểu diễn, được đến với những người dân yêu nghệ thuật. Từ một khán giả, anh huấn cuối cùng cũng bước lên “con đường làm nghệ thuật” như cách chúng ta nói ngày nay.

Tác giả vẽ nên một bức tranh rất bao quát về đời sống thưởng thức nghệ thuật của người Việt trong thời kỳ một vua hai chúa. Và chính trong bối cảnh đặc biệt này, những biến động của xã hội, những nỗi khổ của người dân dần dần được phơi bày.

Một trong những điểm đặc biệt của tác giả là bạn ấy thể hiện lời ăn tiếng nói hàng ngày của người Việt thời xưa với cực nhiều câu ca dao, tục ngữ vừa quen vừa lạ cực khéo léo và được gài cắm mượt mà trong cách kể chuyện và từng câu thoại. Mình nhớ có đọc được bài review của chị Vân Võ, trong đó chị nói các độc giả có thể đọc Trăm năm một bước hải hà để luyện thi môn Ngữ văn, đảm bảo là Trầm Hương Các sẽ mang lại rất nhiều tư liệu cho độc giả đó

Có lẽ sẽ có một số độc giả có trải nghiệm giống mình, đó là tự hỏi vì sao đến tận cuối truyện thì cái tên Trầm Hương Các mới xuất hiện. Và vì mình cảm thấy chưa thực sự hiểu lý do cái tên này được đặt cho cả vở tuồng của anh huấn lẫn tác phẩm, mình đã đi “research” một tẹo.

Trước tiên thì với tích Đát Kỷ – Trụ Vương mà anh huấn dựa vào để viết nên bổn tuồng, Trầm Hương Các chính là nơi bắt nguồn câu chuyện về vị vua vì ham mê sắc đẹp của giai nhân mà để nhân dân lầm than, cuối cùng mất nước. Sau đó mình lại tò mò, liệu có vở tuồng này thật không nhỉ nên đã tìm hiểu thêm. Và quả nhiên là có vở tuồng này thật, và đoán xem tác giả của nó là ai nào? Chính là danh nhân Đào Tấn! Tới đây thì mình cảm thấy bạn tác giả thật sự rất táo bạo khi chọn viết về sự ra đời của một vở tuồng nổi tiếng của một danh nhân nổi tiếng.

Cuối cùng thì mình tìm thấy một video có toàn bộ buổi diễn vở tuồng này của một đoàn nghệ thuật ở Đà Nẵng. Hy vọng là sẽ có thời gian để nghe hết và hiểu hơn một chút về nghệ thuật Tuồng.

Truyện ngắn Trầm Hương Các (sách Trăm năm một bước hải hà) – https://truyennhaong.vn/san-pham/TNMBHH